Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

[26.06.2012] XEM PHIM I AM ^^

Sone vs Són click cờ báck =)))




Ah~ bữa nay là 1 ngày tuyệt vời nhất, lâu lắm rồi mới được 1 ngày xả xì trét mà quá perfect đến cỡ này =)) Từ bủi sáng sau khi lết thết với bộ dạng tàn tạ đi học về, quăng bỏ cặp xách xuống cả 3 đứa kéo nhau đi ra Nguyễn Du coi I AM... Vì ko đúng như thời gian dự định như ban đầu là xem suất 11:45 nên cả đám 12h mới đến đó.



Mua vé của suất sau và đi nhong nhong khắp nơi chơi =)) Đi qua quán anh kế bên ngồi nhóp nhép đến no bụng, 3 đứa điên kéo xuống dưới chỗ dưới ngồi, đi vào mà ngửi mùi bắp rang ngùn ngụt thật đã :)) 



Ngồi ở dưới mà chờ đến suất sau - 4h chiều mới có, nên cả đám đang trong tình trạng rất ư là phê. Mình với con chị thì móc đt ra bấm bấm, lâu lâu thì chạy qua chỗ nó treo poster mà ngắm nghía mà chụp hình và cùng ĐIÊN =)))



Đi qua rồi đi lại, chán quá. Lúc đó mới có 1h mấy nên kéo nhau ra Tao đàn chơi cầu tuột con nít =)) Quay vòng vòng chóng mặt mún ói chết đi dc... =)) Cái tâm trạng mà nghĩ đến việc coi phim làm háo hức muốn chết, muốn thời gian đi nhanh nhanh để mà còn la hét nữa chứ. Đi mấy vòng Tao đàn cũng đến 2h rưỡi. Dưới cái nắng gắt của cái thời tiết này, có 1 đứa cao cao mặc áo trắng quần jean, đội nón và đeo khẩu trang đầu lâu... cùng với 2 đứa lùn đi mua nước uống. Kéo nhau về lại Galaxy, chui xuống dưới ngồi phè phỡn và hóng máy lạnh... Chợp mắt cũng không dc =)) Cũng chẳng biết sao nữa.



Ngồi xem cái trailer của mấy phim khác, nhìn cũng rất hay =)) Phim kinh dị ATM mà mình cũng muốn coi, mà trước đó vốn sợ kinh dị vs ma mà =)) Hết tự kỉ, lại lết vào nhà vệ sinh rùi đi nhong nhong xem poster, chụp hình bỉ.... Cuối cùng tgian cũng tới. Lết xác đi mua đồ ăn xong rồi bay vào đứng xếp hàng trc'. Quả thật rất đông, gặp dc rất nhiều ELF và đặc biệt cũng rất nhìu Sone = =" Nhưng đa phần toàn là con giai = ="



Đi vào trong với 1 tâm trạng rất rất là phấn khích, hào hứng không thể đứng yên 1 chỗ. Bay vào ghế ngồi mà quăng hết đồ cho 2 đứa kia giữ. Bên trái mình là ELF, không nói :x Bên phải mình là 2 thằng boy sone =,O Hên là mình ngồi chính giữa =))



Bắt đầu chiếu phim, mỗi lần mà chiếu DBSK hay SUJU là mình với bà chị ngồi thét, thét la kinh niêng luông... Snsd thì =,O` dẹp!



Vào trong đó coi mới là đã, phải nói ko có từ nào diễn tả dc hết á... Ánh sáng và âm thanh cực chuẩn, hình rõ và đẹp :"> Đủ để ta ngắm zai =)) Lúc chiếu Suju mình cũng hét dữ dội, gặp ai trong Suju hay DongBang đều hét đều la cả... Mặc cho mấy người ngồi ở dưới chửi ồn, kệ, thấy giai là fải thế thôi ^^ Mình coi mà đã muốn khóc hết 3 lần. Rơm rớm nước mắt thôi : ) Được nhìn mấy anh trên màn hình ảnh rộng như vầy, em vui lắm chứ. Không có lời nào diễn tả nổi hết.....~ Nhìn mấy anh trước màn ảnh là đã như thế rồi, không biết tận mắt chắc khóc luôn quá. : )




Mấy anh làm việc phải nói là rất cực, không có thời gian ăn uống kể cả ngủ nghỉ. Vì fans mà họ đã phải cố gắng như thế, ngay cả lúc thực tập sinh cũng đã rất cực rồi. Trách nhiệm đè lên vai các anh rất lớn nhưng vẫn có thể chăm sóc tốt lẫn nhau và các thành viên khác cũng là 1 điều đáng vui ^^




Lúc DongBang hát Mirotic vs Keep You Head Down nguyên cả 1 khán phòng đều hét lên... Chíu tới mặt của YunYun thì mình cũng điên mà la quá chời =)))) 




Super Junior thì hát Mr Simple vs Sorry Sorry và Sorry Answer ^^ Bài này chỉ có 3 người hát nhưng mình cũng đã khóc, không hỉu sao lại rơm rớm nc' mắt nữa, ngẫm nghĩ lại thời gian qua, tuy chỉ biết Suju mới có 1 năm rưỡi nhưng tình yêu của mình đối vs mấy anh rất lớn. Cực khổ, vui buồn.... mấy anh đều trải qua hết và ms có thể toả sáng như hiện tại và nổi tiếng hơn thế nữa. Đó là 1 chặng đường rất dài... Được biết đến mấy anh quả là 1 điều bất ngờ nhất, cuộc đời Siu trở nên vui vẻ hơn, hp hơn và biết thêm nhìu nhìu thứ khác nữa...




Không chỉ riêng Suju mà DongBang cũng có...DongBang cũng cho em những thứ như Suju vậy...  Em muốn Suju và DB sẽ hoàn thiện lại như lúc trước :-* Đầy đủ và tiếp tục sánh bước bên nhau. : ) Em yêu mấy anh nhìu lắm :-* 



Mong mấy anh sẽ tiếp tục toả sáng nữa nhé, đừng lo sợ điều gì cả... : )



Giờ mình muốn đi coi lại I AM một lần nữa quá, cảm giác ngồi trong rạp thật sướng.... Hai bên loa cứ đánh bùng bùng vào lỗ tai ^^



Mốt chắc kím coi có DVD ko? Hay hàng fake cũng lụm dề =)))) cho đỡ chán xí 



Lúc đầu cũng tính ko đi vì nhỏ bạn nó ko chịu đi = . +" Nhưng nghĩ nghĩ lại lát hồi bị chính tư tưởng của mình cám dỗ thế là quyết định đi và dụ dỗ 2 con còn lại, thế là tụi nó ok =))) 


Ngày hôm nay của ta chỉ có nhiêu đó, nhưng thật sự ta rất vui =)) 



Mong SM cũng sẽ có thêm nhìu fim giống như dầy hén >:)





Đây là hình điên của 3 đứa, hơi bị ít nhưng mà dui =))





Đây là tay con em út của mình ^^~


Cũng là của nó =))




Và cũng là của nó > :  )




Nó đó =))


Ta đây =)) Giống lưu manh ớn > : )


Bà chị ta > : ) Vãi thậc =)))


Pic này chụp = đt là rõ nhứt :x


YunYun :x


Not my hand =)))



Mình ghét hồng :>

.

.

.


.




Hết roài :))

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Hạnh phúc bắt nguồn từ đâu [HaeHyuk]

Author: Siu_HaeHyuk


Pairing: HaeHyuk


Rating: K


Category: Sad, HE or SE


Disclaimer: HaeHyuk luôn thuộc về nhau






Dần dần khoảng cách giữa anh và em càng ngày càng xa, dường như không còn cảm nhận được hạnh phúc. Những kỉ niệm khó quên mà em đang ôm ấp trong tim dường như trở nên những cơn ám ảnh đến rợn người. Không còn những tiếng cười, tiếng của anh lúc nào cũng ăn hiếp em... Và thay vào đó là những khuôn mặt lạnh lùng, những cái nhếch mép giả tạo mà anh trao cho em.


Em đã làm những gì? Em đã làm chuyện gì xấu xa để khiến anh phải đối xử với em như vầy? Tại sao?


Không lẽ, tình yêu 4 năm qua không đủ, hay rằng anh đã chán ghét em? Hay em không cho anh đủ hạnh phúc


Cái đám cưới đó, em rất mong cơ mà


Fash back~~~~~~


Phải, trước khi gặp anh, em là một đứa giàu có...tiền bạc không thiếu và coi thường tất cả mọi người. Nhưng trong cái buổi tiệc định mệnh ấy, em đã gặp phải anh. Anh mặc áo vest đen khoác hờ bên ngoài cùng với chiếc áo sơ mi trắng bên tron chỉ cài ba nút dưới. Phần trên do không che đậy nên có thể thấy rõ những cơ bắp cuồn cuộn ẩn sau tà áo mỏng kia. Hai cặp mắt chạm nhau, nhìn nhau say đắm. Cả không gian dường như chỉ còn có hai người.




Sau đêm hôm đó, anh bắt đầu đuổi theo em.


Xin đòi làm em... Em làm ngơ


Xin đòi làm bạn trai... Em cũng làm ngơ


Dần dần, anh cho em thấy được những khuôn mặt khác của anh.


Vui vẽ, hồn nhiên, quyến rũ và gian tà... Tất cả đều in sâu vào tim em


Rồi em nhận ra một điều


Em đã yêu anh từ lúc nào em cũng không biết


Những thói hư ngày xưa của em dần mất đi


Tất cả là nhờ anh...


Em bắt đầu hỏi han anh khi anh gặp chuyện bực mình gì đó


Em sờ trán, sờ cả khuôn mặt nam tính kia mỗi khi bị bệnh


Nhìn anh như vậy, tim em bỗng nhói lên


Đau lắm chứ...~ Nhưng chỉ cần em đau là được


Em chỉ cần nhìn thấy anh hạnh phúc, mỉm cười vui vẽ là được




Đột nhiên vào một ngày nắng sớm. Anh dắt em đi ra ngọn đồi kia, trải dài là những bó hoa thuỷ tiên thơm ngát đang toát hương ngào ngạt. Anh đứng đó, bên gốc cây phong to lớn, cả thân hình bé nhỏ của anh đứng dưới ánh mặt trời càng làm thêm vẻ đẹp của anh tăng lên. Em sợ, sợ cả thân hình quen thuộc kia biến mất, biến mất khỏi trước mắt em


Em chạy thật nhanh đến đó, đến nơi anh đang đứng. Với những giọt nước đang lăn dài trên khuôn mặt của em. Những giọt lệ rơi xuống đất vỡ tan.


Đã tựa bao giờ, em lại để ý đến những chuyện như thế?


Chạy thật nhanh và ôm chặt anh vào lòng, vùi mái tóc nâu đỏ vào lồng ngực to lớn và ấm áp của anh.


"Sao thế Hyukie?" - Anh ngồi xuống đưa tay quẹt đi những giọt nước đang làm xấu khuôn mặt của cậu


"Hức...hứ..c" - Càng ôm chặt anh


"Nào nào, ngoan nha Hyukie~ anh thương mà" - Vỗ vỗ lưng cậu


*Vùi vào hõm cổ của anh hít hà mùi hương nam tính*


"Em bị sao thế? Đừng khóc nữa, anh thương..anh thương" - Hôn chụt vào cái má phúng phính


"Đừng rời xa em nhé..." - Thì thầm


"Sao rời xa em được, con Khỉ ngốc này" - Phì cười




Khẽ buông con Khỉ ngốc của mình ra... Anh quỳ xuống chân cậu khẽ mở cái hộp xanh xanh nho nhỏ ra


"HyukJae, em đồng ý lấy anh chứ?" - Anh vừa mỉm cười vừa hỏi


Thoáng bất ngờ với những gì anh làm, cậu cũng vui vẻ đồng ý, mặt đỏ bừng bừng


Anh đứng dậy vào ôm lấy cậu thật chặt, hít hà mùi hương sữa trên làn da trắng sứ của cậu. Cuối đầu trao cho cậu một nụ hôn. Môi anh và môi cậu chạm nhau, như một chất ngọt nào đó khiến cả hai trở nên gây nghiện. Anh mút môi cậu với một tốc độ nhanh hơn và tham lam hơn. Mút mát hai cánh hồng đang he hé mở, dường như chất ngọt từ đôi môi cậu chảy ra ~ Anh thầm nghĩ như vậy. Bắt đầu mút và lâu lâu khẽ cắn vào khiến cậu phải rên ư ử. Anh nhanh lẹ trườn cái lưỡi điêu luyện ấy vào vòm miệng quyến rũ kia, lục soát khắm nơi, chạm nhẹ đánh thức cậu nhóc yếu mềm kia.


Lưỡi anh trêu ghẹo cậu nhóc yếu ớt kia, quấn vào nó như một vòng xoáy, anh chạm thật nhẹ vào cái lưỡi đó, hút hết chất ngọt. Anh sẽ tận hưởng mãi nếu không thấy cậu sắp ngất. Vội vàng buông HyukJae ra, anh vuốt vuốt nhẹ lưng cậu


"Anh xin lỗi" - Vuốt vuốt lưng


"Quá..đán..g...anh muốn...gie..giết..em sao..?" - Khó nhọc trả lời


"Không, chỉ tại môi em quá quyến rũ" - Anh liếm môi tỏ vẻ thèm thuồng




Cậu chỉ lắc đầu và cười, hiểu quá rõ với bản tính của anh rồi còn gì.


"Thế là chịu lấy anh rồi chứ gì" - Anh nhìn cậu


"Biết rồi còn hỏi" - Cậu trả lời với hai má ưng ửng đỏ




Anh vui vẻ ôm eo cậu đi về. Trong lòng vui không xiết. Sắp rinh được con Khỉ ngốc này về rồi còn gì




Thấm thoát cũng gần đến ngày cưới~


Chỉ còn hai ngày nữa thôi, hai ngày nữa là cậu phải lên xe hoa rồi. Cậu sắp trở thành Lee phu nhân rồi. Thời gian ơi~ qua lẹ đi... Trước khi đến ngày cưới, cả hai không nên gặp nhau, kẻo xui xẻo. Cậu đang đi dọc trong một khu mua sắm nhỏ. Nơi đây, nơi đây là nơi lần đầu tiên cả hai đi chơi với nhau. Những kỉ niệm bỗng nhiên vụt lên trong tâm trí cậu, thoáng cười nhẹ cậu tiếp tục mua những thứ cần dùng để mai này về nhà có mà xài.




Bỗng dưng, hình bóng của anh... hình bóng của anh đang đứng ở bên dãy bên kia. Gian hàng dành cho trẻ em. Tại sao anh lại ở đây? Bên cạnh anh là ai thế kia?


Cả hai có lẽ rất vui vẻ, lúc nào cũng cười đùa. Cô ấy thật đẹp, nhìn cả hai thật xứng đôi. Cô ấy, hình như bụng phình to hơn thì phải. Cô ấy, có thai sao? Anh cười thật lớn và cuối xuống hôn vào bờ má phúng phính của người con gái ấy, choàng eo cô ấy và bắt đầu bước chậm rãi về phía HyukJae.


Cậu đứng đó, sững sờ khi cả hai người đã đi đến bên cậu.


"Aaah~ HyukJae đó à" - Nhếch mép


Cậu im lặng, không dám ngước lên nhìn anh


"Để tôi giới thiệu với cậu, đây là Mi Hyun - vợ của tôi" - DongHae thoả mãn trả lời


Đã tựa bao giờ anh lại xưng hô như thế? HyukJae à, đáng ra phải là Hyukie chứ. Giọng nói lạnh lùng của anh vang lên làm cả thân người cậu run lên từng đợt.


"Ngày mai là ngày kỉ niệm 3 năm cưới của chúng tôi, cậu có thể tới dự chứ" - Anh mỉm cười


"Tôi...tôi không biết.." - Cậu không dám nhìn mặt anh


"Cậu cứ đến, chúng tôi rất mong đấy" - Mi Hyun đi đến nắm lấy tay cậu


"Đu....được, tôi...sẽ...đến" - Mím chặt môi để kìm tiếng khóc






Có tiếng gì đó đổ vỡ?

.

.




Tim cậu bỗng nhói lên..


Đau, giống như có những cái gai nhọn ghim sâu vào trái tim bé nhỏ ấy


Nghe thấy tiếng đổ nát của trái tim ấy


Đè nén trái tim để không thể đau nữa, đập thật mạnh vào nó...cố gắng làm cho nó trở nên bình thường lại. Cậu muốn chạy thật nhanh ra khỏi anh, chạy khuất mắt hai con người ấy.


Cậu quay đầu và chạy thật nhanh ra khỏi nơi ấy. Trái tim cậu đang gào thét. Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như thế? Em đã làm gì sai ư? Phải, em đã sai, sai vì quá yêu anh...








End Flash back~~~~~




Đầu óc của HyukJae giờ đây rỗng tuếch... Không còn một thứ gì. Thất thần đi về một nơi nào đó, dẫu cũng không quan trọng nữa. Bước đi với một trái tim ngày một đau nhói hơn... Có nên buông tay không? Đối với em, bây giờ xung quanh em toàn vô vị, lạnh lẽo. Không còn ấm áp nữa....





Nơi nào khi buông tay ?

.

.

.

Nơi nào chùn bước chân ?

.
.
.
Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa
.
.
.
Nơi nào ... cho 2 ta .... ?

.
.
.






Chạy thật nhanh về ngôi nhà của mình, đóng sầm cửa lại. Cậu gạt hết tất cả mọi thứ trên chiếc bàn ấy. Những cuốn album kỉ niệm những lần đi chơi với anh, những thứ nhỏ nhắn dễ thương mà anh tặng cậu, cặp ly thuỷ tinh cậu dành để tặng anh ngày mai cũng đã vỡ nát, cả hai chiếc ly rơi xuống nền đất lạnh lẽo. Tan thành những mảnh to lớn cũng như trái tim của cậu...


Gục mặt vào những cái gối to lớn, bất kể mọi thứ trong nhà này, dù cái gì nó cũng gắn liền với cả hai. Quăng thật mạnh con cá bông to xụ ra khỏi mình. Cậu cứ khóc, khóc cho vơi đi nỗi nhớ. Khóc vì đau và cả vì anh. Tại sao lại cứ hành hạ cậu? Cậu chỉ vừa mới hạnh phúc thôi mà.. Quá ngắn ngủi so với một đời người...




Cậu cứ khóc... Khóc mãi, những tiếng khóc làm não cả lòng người. Chua chát, tại sao những giọt nước mắt ấy lại cứ thi nhau rơi, rơi thật nhiều trên cái khuôn mặt ấy. Cứ tuôn trào mặc dù cậu đã dặn lòng, kìm nén những thứ đó nhưng nó lại tuôn ra ngày một nhiều hơn. Ngày hôm nay, là ngày mà cậu sắp trở thành của anh.  Sắp trở thành Lee phu nhân, trở thành người duy nhất của anh.


Có thể chia sẻ với anh tất cả mọi thứ. Làm người vợ hiền dịu... Tại sao những thứ đó quá xa vời, xa xỉ đối với cậu cơ chứ? Anh không cảm thấy quá đáng với cậu sao? Trao cho cậu những yêu thương, trao cho cậu những nồng nàn, sự chăm sóc, lo lắng.. cuối cùng thì được ích gì chứ.


Nó hiện giờ đã quá xa xỉ đối với Lee Hyuk Jae này. Em ước mình vẫn còn là một con người kêu ngạo để không phải đau khổ như bây giờ. Từ bao giờ Lee Hyuk Jae này đã trở thành một kẻ yếu đuối như thế. Tất cả là do anh...do anh đấy Lee Dong Hae...




Cậu vùi mình vào sâu trong chiếc chăn ấm kia, cố gắng quên đi ngày hôm nay...~ Thời gian ơi, sao mi chậm thế...? Trôi qua nhanh đi mà... Ta đang rất đau đây...




Hãy cứ để màn đêm trôi qua nhanh như vậy
.
.


.

Để cho bóng tối đi ngang qua nơi này

.

.
.


Dù chỉ còn nghe thấy nhau qua từng nhịp thở

.

.
.
Dù chỉ còn hiểu nhau ngang qua từng nỗi nhớ
.
.
.
Chạm vào nhau tận sâu, tan vào trong hư vô
.
.
.




Cậu mong cho đêm nay trôi qua thật nhanh, đừng để cậu phải đau nữa. Những làn gió lạnh của mùa đông năm nay chạm vào làn da khiến cậu bất giác rùng mình. Rúc mình vào thật sâu nơi chiếc chăn, cuộn tròn vào nó.


Đâu đó xung quanh căn phòng có tiếng thổn thức của một con người bé nhỏ~


~~~~~




Khẽ nhấp một ít rượu vang đỏ đang sóng sánh trong cái ly thuỷ tinh kia. Anh ngồi vắt chéo chân trên một bộ ghế salon đắt tiền. Những giọt đỏ long lanh giữa ánh đèn vàng treo trên trần nhà, từ từ trôi tuột vào cái cổ họng thơm mát mùi bạc hà kia. Liếm mép để hớp lấy những chất ngọt còn vương trên đôi môi mỏng của mình, anh nhếch mép. Lại toan tính điều gì nữa?




"Alô... được, cứ làm như vậy đi" - Áp chiếc Iphone đắt tiền lên


"...."


"Ok, ngày mai qua sớm rước tôi"


"..."


"Bye"






CỘC CỘC~


"Vào đi" - Tiếp tục rót rượu ra và nhấp nháp


"Anh à, hồi chiều anh hơi bị ác à nha~" - Mi Hyun quàng tay ôm lấy cổ anh


"Sao mà ác chứ" - Khẽ cười


"Chứ gì nữa, sao cũng là vợ sắp cưới của anh cơ mà" - Mi Hyun nháy mắt tinh nghịch


"Không sao đâu... Hyukie của anh mạnh mẽ lắm" - Gỡ tay cô ra


"Ai biết được" - Khẽ cuối xuống hôn lấy má của anh - "Em đi ngủ đây"


"Con quỷ nhỏ này" - Chùi vết hôn ban nãy, anh cười






~~~~~








Có một thiên thần nằm ngủ trên chiếc nệm êm ái với một trái tim đang rỉ máu, bàn tay vẫn cứ để ngay trái tim nhỏ bé đó, cuộn tròn trong chăn ấm, lâu lâu khẽ nấc lên từng hồi. Những tia nắng đang nhảy nhót trên mái tóc đỏ loà xoà...Đôi lông mày đẹp đẽ khẽ chau vào nhau, bị những hạt nắng đáng ghét đó làm cho tỉnh giấc HyukJae cố gắng ngồi dậy một cách một cách khó khăn. Khuôn mặt xinh đẹp nay đã tèm nhem nước mắt. 




Bao lâu rồi?


Cậu đã ngủ được bao lâu rồi?!




Khẽ nhìn đồng hồ hình con Khỉ bên cạnh, đó là món quà mà anh tặng cậu khi quen nhau. Anh bảo cậu rất giống Khỉ, tính tình lẫn sở thích ăn uống đều y chang nhau. Cậu lúc đó hừng hực lửa mà đấm đấm anh liên tục. 


AAAA~~~ Nghĩ đến hắn làm gì chứ


Vỗ vỗ hai tay vào bờ má phúng phính hương sữa kia, vội làm cho đầu óc trở nên tỉnh táo lại. Lếch cái thân xác tàn tạ đi vào phòng tắm.




Tắm xong, đi ra bếp với một đĩa bánh dâu và ly sữa nóng trên tay, cậu bắt đầu ăn cái món mà mình yêu nhất. Nuốt một miếng, HyukJae nhăn mặt...Bánh hôm nay sao mà không có mùi vị gì hết cũng giống như cậu hiện giờ không còn cảm nhận được hạnh phúc nữa. Đời cậu bây giờ thật nhạt nhẽo. Cố gắng nuốt trôi miếng bánh, nhắm mắt uống hết ly sữa và bỏ đi nằm. 


Cậu muốn ngủ, muốn chìm vào thế giới riêng của cậu. Thế giới riêng của cậu chỉ có cậu và anh. Những giấc mơ hồng hồng mang theo nhiều tiếng cười giòn rã, không khí tươi vươi và lãng mạn của cậu và anh. Cậu đang nuôi hi vọng sao? Phải, cậu ước muốn mình cũng có thể trở thành của anh... Cậu từ từ chìm vào giấc ngủ...






CỘC CỘC~~~~




Chớp mắt mệt mõi, cậu nhăn mặt vì luôn có ai phá hỏng giấc ngủ đẹp đẽ của cậu. Cậu đang mơ về anh cơ mà... Lau vội đi giọt nước mắt đang chực trào, hít hơi vài cái để người ta khỏi nhìn thấy cậu đang khóc... Mở cửa ra, đấy là người cậu mong ước kia mà. 




Anh với bộ đồ vest sang trọng, mái tóc vàng được vuốt keo điệu nghệ, đôi môi thoáng cười một cái... Anh ấy đang đứng trước cửa nhà của mày kìa. 


Có nên mời vào không đây... Bặm làn môi, nhăn mặt suy nghĩ nếu không có tiếng ho giả bộ của người kia. 


"Không mời vào nhà sao?" 


"Ơ...Mời vào" - Cử chỉ ấp úng




Anh cúi xuống cởi đôi giày ra, đi vào trong... Sau một đêm đây sao? Căn nhà sạch sẽ, ấm áp mà trước kia anh thường đến đâu rồi. Đồ đạc thì vứt lung tung, có cả miểng chai thuỷ tinh... Nhìn kĩ lại thì là cặp ly thuỷ tinh mà cậu quý nhất cũng bị vỡ. Mặt anh bắt đầu tối sầm lại, ngồi xuống bộ ghế salon kia. 


"Hồng trà như mọi khi" - Hằn học nói


"Đượ...được, để tôi đi nấu" - Hyuk Jae sợ sệt




Cậu chạy thật nhanh vào bếp chuẩn bị hồng trà cho anh. Anh vẫn còn thích uống thứ này sao? Cậu vui lắm, ép lắm anh mới bỏ cà phê và uống hồng trà như cậu chứ. Lúc trước, Hyuk Jae ép DongHae phải bỏ cà phê để uống hồng trà, anh cũng không chịu uống...Cậu nói không bỏ thì đừng ôm, đừng hôn gì hết. Dĩ nhiên anh đâu chịu được, không đụng vào vợ mấy phút thôi là đã thấy nhớ rồi. Miễn cưỡng anh bỏ cà phê và tập uống hồng trà. Thấy thế, Hyuk Jae bay vào hôn khắp nơi khuôn mặt của anh...




Khẽ nhớ đến cái kỉ niệm vui vẻ ấy, cậu không để ý rằng nước sôi...Cậu đang châm nước vào chính cánh tay của mình. Thoát khỏi cái mộng đẹp ấy, cậu hét toáng lên và buông ngay cái bình nước xuống, bình nước văng lên và đổ lên hết người cậu...




"AAAAA....Nóng...nóng quá" - Toàn thân thể Hyuk Jae nơi đâu đều bị phỏng và bỏng rát


Nghe thấy tiếng thét từ nhà bếp, anh cũng buông con cá nhồi bông xuống mà hớt hãi chạy vào trong. Cảnh tượng không khỏi làm anh đau lòng. Cậu ngồi đó với chiếc áo trắng mỏng bị bó sát người. Mình mẩy ướt nhẹp...Đôi mắt ngấn nước, chảy dài hai hàng lệ long lanh. Đôi môi đỏ mọng mấp máy những thanh âm nhỏ xíu...




"Nó..nóng...cứu...với" - Tay chân Hyuk Jae quẫy loạn xạ




Anh chạy thật nhanh đến bên cậu, bế cậu chạy thẳng vào trong buồng tắm mở vòi sen xả nước cho cậu... Cậu ôm lấy cổ anh, kìm cái đau lại. Dụi đầu vào cái cổ thơm mát mùi bạc hà của anh... Cậu mặc cho những dòng nước chảy khắp người, mặc cho cả hai bị ướt hết. Cậu vẫn ôm anh thật chặt, siết chặt vào sợ anh sẽ bỏ cậu mà đi.




Anh ẵm cậu đặt lên giường, lấy nhanh cái khăn lông to sụ lau người cậu thật nhanh và mặc ngay cái áo khác vào. Lau nhẹ khuôn mặt cậu, Hyuk Jae cứ cúi gầm mặt làm cho anh rất khó lau.


"Hyukie, ngước mặt lên nào" - Anh nhẹ nhàng


Vẫn cứ cúi gầm mặt, lắc đầu.


Anh nâng nhẹ cằm cậu lên, đặt vào môi cậu một nụ hôn. Nhấp nháy nhẹ hai cánh hồng kia, mút hết hương ngọt bên ngoài lại tham lam trườn lưỡi vào bên trong nơi ấm áp mà khiến anh thích thú nhất. Đảo lưỡi một vòng quanh miệng cậu, giám sát hết mọi ngóc ngách, bắt lấy cái lưỡi rụt rè kia mà ra sức trêu chọc mặc cho con mắt ngỡ ngàng của người kia




Đẩy mạnh anh ra, Hyuk Jae hoảng hồn. Cậu sợ, sợ nếu mình chìm đắm sâu vào nụ hôn này thì sẽ không làm chủ được mình. Sẽ tiếp tục đau khổ. Nên nhớ, Hyuk Jae...Anh ta đã có vợ, cưới nhau hết 3 năm rồi. Mày còn muốn cái gì nữa chứ?




"Anh xin lỗi" - Nắm lấy tay cậu - "Hôm bữa em hiểu lầm rồi"


"Không nghe..." - Hyuk Jae hét toáng lên


"Nghe anh nói này Hyukie" - Anh dằn mạnh người cậu đẩy ngã xuống giường


"Không nghe..KHÔNG NGHE MÀ!!!!" - Vùng vẫy


Anh dằn tay và kìm hai chân của cậu lại, ấn cậu vào một nụ hôn mạnh bạo đầy chiếm hữu


"Ưhm...Ưrg...Buôn...buông ra" 




Anh dứt môi ra nhìn cậu, cậu cũng nhìn anh.. Cả hai cặp mắt giao nhau, cảm thấy có cái gì đó ấm áp, có cái gì đó hạnh phúc...




"Anh xin lỗi... Sự việc hôm trước chỉ là hiểu lầm mà" - Dịu giọng




"Đó là ngày 01/04, Cá tháng Tư mà em" 


"Anh chỉ tính đừa với em chút thôi mà, ai ngờ em giận thật chứ" - Giả bộ hối lỗi 




"Anh không có vợ ngoài em đúng không?" - Hyuk Jae khẽ hỏi


"Ừh..." - Chắc nịch


"Còn yêu em chứ?" - Tiếp tục hỏi


"Dĩ nhiên là còn và nhiều nhiều lắm cơ" - Anh hôn môi cậu cái chụt một cái


"Cô Mi Hyun hôm bữa là ai?" - Lại hỏi


"Em gái anh mà" - Dụi đầu vào cổ cậu 






Cậu mới ngẫm nghĩ lại những điều mà từ nãy giờ hỏi anh


Cậu gỡ tay anh ra, ngồi dậy một cách lạnh lùng


"Hyukie~ Em làm sao vậy" - Anh lo lắng


"Không thèm nói chuyện với anh nữa, tui ghét anh lắm" 


"Ơ...aahhh.. Hyukie à, đừng giận mà vợ" - Dỗ dành




Sau bao lâu dỗ ngọt, dỗ dành không thành công. Anh một tay bế vợ mình lên xe, chạy thẳng đến lễ đường nơi có một lễ cưới sắp sửa diễn ra. Chạy thật nhanh đến đó và đưa cậu cho mấy người làm trang điểm, mặc áo cưới...




Cả hai hạnh phúc nắm tay nhau và đi vào lễ đường... Nơi bắt đầu những hạnh phúc mới! 


Hạnh phúc bắt nguồn từ đau khổ, từ những thứ khác nhau mà nhiều thật nhiều gộp lại với nhau.. Có đau khổ,  trải nghiệm hết tất cả mọi thứ mới khiến chúng ta càng yêu nhau hơn và hiểu rõ nhau hơn...Không ai sống trên đời lại không gặp đau khổ cả. 




Còn việc HyukJae giận DongHae thì sẽ dài dài lắm...~

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Mỹ nam ngư [HaeHyuk]

Author: Siu

Rating: NC

Pairting: HaeHyuk

Disclaimer: các nhân vật trong fic không thuộc về au, fic được viết với mục đích phi lợi nhuận.

Category: Romance, fun [a little]



Vào cuối thế kỉ 17 ở nước Pháp xinh đẹp kia, có một lời đồn rất đáng sợ. Mọi người truyền tay nhau rằng có 1 loài cá ăn thịt người. Những người đi đánh cá lần lượt từng đợt người ra đi không trở lại... Có người thì may mắn lắm mới thoát được loài cá độc ác đó. Nhưng những người đó lại sống thất thần, tinh thần không được ổn định, lúc nào cũng hoảng loạn, cơ thể thì run lên từng hồi.


Sau khi được những người đánh cả kể lại hoá ra là mỹ nhân ngư còn được gọi là nàng tiên cá


Những người đi biển kể lại. Khi họ đi xa tít ở ngoài kia... bốn bề mênh mông là nước thì nơi đó chính là điểm mà cả đàn cá tụ lại, dễ bắt được nhiều. Họ chuẩn bị vung lưới xuống bắt thì bỗng có một tiếng hát ngọt ngào nào đó vang lên. Và có 1 nàng tiên cá xinh đẹp trồi từ dưới mặt nước lên ngắm nhìn họ. Lũ tiên cá đó lại cất tiếng hát mê người, chết chóc ra để mê hoặc con mồi của mình. Và thế là từ từ, thân người của nàng tiên cá đó sẽ trồi lên nữa. Hai bàn tay mịn màng, thon nhỏ áp sát vào khuôn mặt của những người đánh cá và chầm chậm, từ từ kéo người đó xuống. Dìm hắn xuống nơi sâu thật sâu của biển và dùng hàm răng nhọn hoắc cắn cho đến chết.

Tại vì có rất nhiều người tin rằng được mỹ nhân ngư hôn sẽ bất tử. Họ rất muốn bất tử mà... Nên họ cũng sẽ thử một phen, lý do thứ hai là họ chết mê chết mệt vẻ đẹp của mỹ nhân ngư. Khuôn mặt nhỏ nhắn, cặp mắt to, tròn...nâu nâu. Chiếc mũi nhỏ và thẳng. Cặp môi như hai cánh đào he hé mở, mấp máy những dòng nhạc êm dịu. Và cả bầu ngực đầy đặn kia được che lấp bởi mái tóc dài loà xoà trước ngực.


Nhưng họ không biết rằng, điều ham muốn nhất đó sẽ là liều thuốc giết chết mình. Từng người cứ đâm đầu vào mà không hề suy nghĩ. Ít lắm thì có người thoát được.


~~~~~~OoO~~~~~


"DongHae, anh có ý kiến gì không?" - Kyuhyun hỏi sau khi nghe được tên hầu ấy kể lại


"Hưm....~ Để coi sao đã." - DongHae vuốt cằm suy nghĩ


DongHae - Vị bá tước nổi tiếng nhất thời. Rất nhiều người muốn trở thành người con gái của anh ta. Anh ta năm nay đã 25 tuổi rồi nhưng vẫn chưa có 1 mối tình nào. Anh ta tuy ấm áp ở bên ngoài nhưng rất rất lạnh lùng ở bên trong. Ai được lọt vào mắt anh ta hẳn sẽ là rất sướng. Nhưng, đừng vội mừng. Tuy lọt được vào mắt anh ta nhưng hễ làm điều sai là vẫy biệt cuộc đời. Khuôn mặt ấm áp bên ngoài chỉ là giả tạo. Khi anh ta mở miệng ra là mọi người rất sợ. Tuy anh nói dịu dàng nhưng lời lẽ chứa đựng toàn sự đe đoạ.


Kyu Hyun - là người em họ thân từ nhỏ của anh ta. Rất được anh ta tin cậy.


"Được rồi! Kiếm thuyền đi, chúng ta sẽ bắt một con về!" - DongHae đập tay chắc nịch

"Anh có chắc không đấy?" - Kyu tỏ vẻ nghi ngờ

"Mày làm em tao lâu rồi mà không biết anh mày nghĩ gì à" - DongHae cốc đầu Kyu

"Au...đau nhá tên cá chết tiệt kia"

"Đi mau...lẹ lên!" - Đuổi

"Rồi...rồi. Chừng nào đi"

"Ngày mai... 6h sáng"

"Cái mô tê gì" - Hét

"Nghe lời không" - Đập bàn

"Rồi rồi" - Chán nản với anh mình



Sáng hôm sau~ cả đoàn người tập trung ngay  những chiếc tàu lớn kia chờ đợi lệnh của bá tước.

"Tất cả nghe lệnh" - To giọng nói

Cả đoàn người quay mặt về phía anh

"Chúng ta sẽ chia ra làm 2 đoàn tàu. Đội A theo bên tôi và phục kích ở phía bên trái của khu vực có bầy mỹ nhân ngưu. Còn đội B cùng Kyu Hyun phục kích phía bên phải... Khi nào có lệnh mới được bắn. Tất cả rõ chưa?"

"Dạ rõ" - Hét to

"Khởi hành thôi!!!!!!!"

"YAAAAAAH~" - Cả đám chạy lên tàu



...


"Anh lái nhé YunHo" - DongHae tin cậy nhìn người bạn của mình

"Được" - YunHo mỉm cười


"Các người nghe đây! Lũ mĩ nhân ngư này có thể sẽ rất khó đối phó, nên hãy hết sức cẩn thận. Và ĐỪNG.ĐỂ.BỊ.GIẾT." - Gằn giọng

Cả đám thuỷ thủ mặt tái xanh sau khi nghe DongHae nói


Tới vùng nguy hiểm, cả 2 đoàn tàu cùng đứng đó chờ đợi lệnh. Chưa thấy động tĩnh gì, anh liền nháy mắt với KyuHyun đi xuống chiếc thuyền nhỏ để xem sao. Xuống dưới ngồi chờ đợi, nhìn xuống dòng biển xanh mát kia làm KyuHyun cũng muốn nhảy xuống. Cả hai vẫn cứ ngồi ở đó, im lặng và chờ đợi... Chờ đợi cái thứ nguy hiểm đó...


Lúc sau, tiếng hát ngọt ngào chết chóc cũng đã xuất hiện. Cả hai, DongHae và KyuHyun đều nhìn nhau bàng hoàng. Lấy hết sức bình tĩnh trở lại. DongHae nhìn xuống dòng nước sâu thăm thẳm kia. Có một con đang tới. Chuẩn bị ngoi đầu lên.

Mĩ nhân ngư đó đã trồi lên mặt nước, ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú kia. Khẽ mỉm cười và đôi môi bắt đầu ngân nga ca khúc nào đó. Từ từ hai tay nàng áp đặt trên khuôn mặt nam tính của DongHae. Kyu Hyun ngồi đối diện cũng hết sức bình tĩnh, mồ hôi chảy ra từ hai bên thái dương, tay run rẩy liên tục và đang cầm chặt cây súng trong túi áo. Chờ đợi thời cơ thích hợp.

Ở trên tàu, mọi người cũng hồi hộp chờ đợi. Lại thêm một người chết hoặc có lẽ sẽ chết hết. Lạy chúa! Đừng để thêm người nào chết nữa. Kyu Hyun quá tập trung với cái khung cảnh đối diện mà không để ý từ phía sau, có thêm một con nữa. Nhưng đó không phải là con gái. Một mỹ nam ngư chăng?!


Hiện giờ, tâm trạng của DongHae hết sức hổn loạn. Nửa thì tin rằng được nàng tiên cá hôn sẽ trở thành bất tử. Ai trên đời cũng tò mò mà đúng không?! DongHae cũng không ngoại lệ.

Từ từ, hai khuôn mặt gần chạm vào nhau. Kyu Hyun chuẩn bị rút súng ra bắn một phát thì mỹ nam ở đằng sau đã ôm lấy thân hình của Kyu Hyun mà vùi xuống sâu thật sâu của biển. Tình thế hiện giờ hết sức nguy hiểm. DongHae đứng dậy, rút thanh kiếm ra và chém một phát chí mạng vào cổ của con quái vật. Con quái đó hét lên một tiếng thất thanh thật to, đồng thời quy tụ nhiều con khác tới. Chuẩn bị cho nhiều cái chết tiếp theo. Và đổ gục xuống đáy biển với những dòng máu chảy ra thấm đẫm một vùng biển.

Nhanh chóng, rất nhiều con khác tới. DongHae nhảy xuống dưới nước để cứu Kyu Hyun nhưng vẫn không thấy đâu. Thì lại thấy rất nhiều con quái vật khác tới. Anh nhanh chóng chạy lên một hòn đảo gần đó. Bơi thât nhanh, gần lên đến bờ thì lại bị một con vung những cọng san hô thật dài quắp vào chân anh lôi tuột ra ngoài biển. Anh bị dìm xuống nước quá lâu nên cũng đã ngất xỉu. Bỗng nhiên có một con nào vung tay, cắt đứt cọng san hô đó.


Ở bên 2 con tàu thì đang rất hỗn loạn. Từng người từng người một bị kéo xuống biển. Màu nước thay đổi rất nhanh chóng. Những dòng máu tươi chảy ra hoà vào trong nước. Những xác người nhanh chóng bị vùi xuống biển. Chốc lát, cả đoàn người của 2 con tàu cũng chết hết và 2 con tàu bị phá huỷ nặng nề nên cũng đã chìm theo. Cả đám quái đó nhanh chóng biến mất tăm cùng với con mồi của mình.

Con quái đó đang dốc sức cứu DongHae vào bờ, đẩy thân người nặng trịch ấy lên bờ. Con quái đó nằm thở cật lực trên người anh. Khẽ ngốc đầu dậy, vỗ vỗ vào hai bên má của anh để anh tỉnh.

Anh cố gắng mở mắt, lờ mờ tỉnh dậy. Con quái, con quái nó đang ngồi kế bên anh. Anh phải giết nó, anh phải bắt nó về.

Nhìn anh một hồi, con quái đó đang chìm đắm vào vẻ đẹp của anh, như sực nhớ được điều gì, con quái đang tính quay đầu bỏ chạy thì anh nhanh tay vung cây kiếm của mình vào con cá. Mũi thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào đuôi của nó. Rỉ ra một chút máu tươi. Con quái đó đang nhìn anh với ánh mắt bàng hoàng, đôi môi mấp máy. Con quái đó đã bị DongHae ép vào những hòn đá to. Giờ thì lưng của con quái đang tì sát vào những vách đá to.

"Ngươi tên gì?" - Hai tay anh đang để ngay sát khuôn mặt cậu, chặn lại để khỏi bỏ trốn

"..." - Vẫn nhìn anh với đôi mắt to sắp ngấn nước

"Ngươi tên gì? VÀ TẠI SAO LẠI GIẾT TA? HẢ?!" - Anh quát làm con quái đó sợ sệt

".."

"Ngươi tên gì?"  - Bình tĩnh lại và hỏi

"Eun..EunHyuk" - Lắp bắp

"Tại sao lại muốn giết ta?"

"Ta...ta không có" - Quay mặt đi

"Tại sao ngươi lại giết người?" - Anh xoay mặt EunHyuk lại

"Ta không có, người giết bọn họ là những người chị của ta. Ta không có"

"Thật chứ?" - Nghi ngờ

"Ta không có, từ đó tới giờ tay chỉ ăn san hô hay rong biển thôi, chưa bao giờ ăn thịt người"

"..." - Vẫn còn nghi ngờ

"Ngươi...ngươi không tin ta sao?" - Ngấn nước, chuẩn bị khóc


Về phần của DongHae, anh đang choáng ngợp với vẻ đẹp của Eun Hyuk. Đúng y như những gì người ta kể lại. Sắc đẹp trời ban, vẻ đẹp mê lòng người. Và vẻ đẹp của chết chóc. Nhìn vào đôi môi, DongHae như bị thôi miên vào đó. Hai cánh hồng lúc nào cũng mím chặt. Mái tóc đỏ hung được cắt ngắn rất gọn gàng, bết lại vì nước. Làm nổi bật lên làn da trắng vốn có. DongHae cũng đang phân vân liệu con người này có giết qua người lần nào chưa? Mà nãy giờ anh và cậu đang ở trên bờ thì cậu chẳng làm hại gì anh cả.

Anh ta đang xét thử chính bản thân mình, hình như bị người con trai này cướp hồn rồi. Nhất định phải đem Eun Hyuk về mới được, đem về làm vợ, đem về dím luôn trong nhà không cho đi đâu, cướp mất sự trong trắng của Eun Hyuk, điều nữa rằng KHÔNG ĐƯỢC CHO AI NHÌN THẤY VỢ MÌNH!


"Em có muốn theo ta về không" - Anh rút cây kiếm ra

"..." - Phân vân

"Đi được không" - Khẽ ẵm con người ấy lên bờ thì bỗng chốc cái đuôi trở lại thành đôi chân trắng trẻo.

Lạnh~

Những làn gió chạm vào da thịt của Eun Hyuk khiến cậu hơi run lên

"Lạ...lạnh"

Anh đặt nhẹ cậu xuống, cởi cái áo sơ mi trắng dính nước ra choàng sang người cậu. Tiếp tục bế con người ấy lên và chuẩn bị tiến hành công cuộc bắt cóc mỹ nam ngư về nhà.


Về đến nhà...~ anh thả cậu vào bồn tắm...bỗng chốc cái đuôi màu xanh nhạt lại hiện ra. Anh bảo cậu tắm lại đi, lấy sữa tắm mà dùng. Sau đó anh ra ngoài nhâm nhi ly rượu vang đỏ sóng sánh. Từng giọt rượu đỏ từ từ trôi tuột vào vòm miệng ấm nóng và thẳng đường rớt xuống cổ họng kia. Thay đồ thật nhanh ra và choàng cái áo choàng tắm vào người và chờ đợi mỹ nam của lòng mình.

Cậu tắm xong đi ra ngoài nhưng đi không được, chưa quen với việc đi lại. Nên mỗi lần đứng dậy là cậu chỉ đi được có một, hai bước là té. Anh thì ở ngoài vẫn đang uống rượu, uống gần hết nửa chai rồi. Khuôn mặt lúc này đỏ bừng bừng. Nghe trong phòng tắm có tiếng gì đó nên chạy vào xem...Hoá ra là cậu bị té, anh quá sơ ý. Cậu vẫn chưa đi được mà.

Cốc đầu mình một cái, chạy nhanh đỡ cái thân người mỏng manh ấy đứng dậy. Vừa ngồi xuống thì hình như anh đã bắt đầu say rồi. Liên tục nhìn vào cái khuôn ngực trắng trẻo với hai núm hồng hồng nho nhỏ ở hai bên. Bên dưới là vụng bụng phẳng lì.  Nhìn lên cậu thì cứ chằm chằm nhìn vào đôi môi hồng ngọt ngào ấy khiến đối phương cũng đỏ mặt mà cụp đầu xuống, ngại ngùng... Bên dưới nữa là...~ Ah, anh sắp bùng nổ rồi đấy!

Không nói một lời, tức tốc ẵm con người kia đi thẳng ra ngoài. Cậu hết hồn hai tay bám chặt vào cổ anh, sợ sệt. Quăng mạnh cậu xuống cái giường nhung đen to lớn của mình. Anh nhảy đè lên cậu, chăm chú nhìn từng đường nét trên khuôn mặt mỹ miều kia. Tay miết một đường dài từ cặp mặt nai đang to tròn nhìn anh đến vùng ngực mịn màng kia. Anh cuối xuống, vừa nhẹ nhàng vừa mạnh bạo ấn cậu vào nụ hôn sâu. Eun Hyuk cố gắng chống cự nhưng chỉ 3 phút sau, cậu đã bị anh đẩy xuống vực sâu có tên gọi là "bể tình"


Mút mát lấy đôi môi đã quyến rũ anh nãy giờ. Liếm lên vành môi ngọt như kẹo kia, khẽ cắn nhẹ vào đôi môi đỏ mọng kia làm đối phương không kìm được tiếng rên rĩ. Những lời nói rời rạc, càng cuốn anh vào dục vọng. Di chuyển đôi môi xuống cái cổ trắng sữa, hương dâu thoang thoảng mời gọi anh... Những dịch vị của anh đều có khắp nơi trên cơ thể của Eun Hyuk. Cảm giác ẩm ướt và nhột nhạt khiến cậu không thể kìm được tiếng rên mà càng rên rĩ nhiều hơn.

Những tiếng rên rĩ của cậu dường như đang kích thích con người đen tối của Dong Hae. Khiến anh như con mãnh thú vồ lấy con mồi của mình mà cắn, mà nhai... Ngồi lên cái bụng phẳng lì kia, miết lên chiếc lỗ rốn nhỏ, đôi môi thì ngậm lấy viên kẹo hồng, còn tay còn lại thì véo nó, yêu chiều và chăm sóc nó, se se nó và bóp chặt viên kẹo hồng kia.

Eun Hyuk hiện giờ đang chìm đắm trong "biển khoái cảm" mà DongHae tạo cho cậu, lần đầu tiên cậu mới được biết được có cái cảm xúc này. Vừa ham muốn, vừa khoái cảm.... vừa muốn nhiều hơn nữa. Luồn tay vào những lọn tóc quăn được vuốt keo của anh, đẩy đầu anh vào sâu hơn. Đôi môi cứ mấp máy thở những đợt khí khó khăn. Không gian tràn ngập mùi tình dục, đâu đó thấp thoáng những tiếng mút mát của chiếc lưỡi điêu luyện.

Anh cứ rải những dịch vị khắp thân thể cậu, từ từ chu du xuống cái rốn mà xoáy vào liên tục, tạo ra những dòng điện chạy dọc sống lưng của cậu.

"Ưnnn..~~ Nhột mà...ah~" - Mấp máy

"Ta tên DongHae...có lẽ đêm nay em sẽ rên tên ta nhiều đó" - Đôi môi vẽ lên 1 đường cong hoàn hảo xoáy mạnh vào rốn

"Arghhh~ Haenie àà..aah~"


Tiếp tục rê xuống, đưa cái vật nóng ấm, nhỏ nhắn ấy vào khuôn miệng. Mút mát từng phần, từ gốc đến ngọn tới đỉnh đầu. Khoét một vòm quanh cái đỉnh của nó. Ấn thật mạnh vào đỉnh đầu.

"AAAAAH~..nar...nan...Hae...à..~" - Ấn mạnh đầu anh vào cậu nhóc để ngậm trọn nó

"Rên nữa đi...~" - Anh tiếp tục say sưa thưởng thức cây kem của mình

"Nan....aah...a....nữa đi~ nữa...aaaah~~~~"


Anh tiếp tục mút mát vị ngọt trên đó. Kem đang tan chảy giống như cậu bé của cậu đang rỉ ra từng giọt tinh dịch trắng ra. Anh biết cậu sắp tới rồi. Ra sức mút mạnh cậu nhóc, lâu lâu khẽ cắn vào đỉnh đầu khiến cậu cứ phải nhăn mặt

"Hae...à...ưn...aa~ đừng đùa...nan~" - Vò rối mái tóc của anh


Vài lần mút dòng dịch sữa tuôn trào trong miệng anh, liếm thật sạch cậu nhóc để chắc chắn rằng không còn  chừa sót một giọt tinh dịch nào. Chồm người lên hôn vào đôi môi cậu, nghiện rồi. Nghiện đôi môi anh đào ngọt lịm đó rồi. Cậu cũng ra sức đáp trả anh thật nồng nhiệt mà không để ý rằng đôi chân thon dài của mình đã bị anh nhấc bổng lên hồi nào không hay.


Anh dứt đôi môi ra... lật mạnh người cậu úp xuống dưới gối. Hôn vào gáy của cậu, hai bàn tay của cậu bị anh để lên phía trên đầu giường, hai tay lồng vào tay anh. Dùng môi miết vào những phần da thịt của cậu.
Thật thơm tho, mỗi nơi anh đi qua đều có những dấu hôn đậm nhạt to nhỏ xuất hiện. Đôi khi, có vết cắn ở đâu đó nữa. Xuống cặp mông kia, đánh yêu vào một cái.

"Đau...mà Hae~...anh ác quá...ah~" - Nũng nịu

"Em cũng biết anh ác à..." - Tách mông cậu ra và đẩy hẳn cậu nhóc đã cương vào trong cái lỗ ưng ửng hồng

"AAAAAA~ Đau..Hae àà..."

"Ưn....chật quá Hyuk à..." - Anh nhăn mặt

"Ư...ưrg...hư...aaa~...nhanh nữa~. nhanh ~ Hae" - Đòi hỏi

Cố gắng thúc thật nhanh vào cái lỗ ấy. Càng nhanh và mạnh, hết rút ra rồi lại thúc vào. Những lần thúc vào là những lần cơ thể cậu nảy lên vì khoái cảm, là những lần mà những giọt tinh dịch hoà cùng máu chảy ra khỏi cửa mình của cậu. Đôi tay anh cứ liên tục đi lại trên cái thân thể ấy. Cảm nhận con mồi của mình đang rên lên vì khoái cảm thật sướng.

"Nhanh~ aaah~ nữa Hae.." - Eun Hyuk thúc giục

"Tuyệt thật đấy...EunHyuk à~" - Hơi thở anh càng ngày càng dồn dập


Vài cú thúc cuối cùng, cả hai đều ra cùng nhau. Anh bắn hết những tinh tuý vào sâu tận trong cái hang đó, giăng những cái mạng nhện đặc sệt ấy khắp nơi như đánh dấu chủ quyền của mình. Còn cậu thì bắn hết tất cả vào bụng anh. Cả hai liên tục hút vào những hơi thở, bồi đắp thêm cho buồng phổi của mình.

Cậu kéo đầu anh, ấn anh vào một nụ hôn... Tận hưởng hương vị bạc hà đàn ông của anh, hương vị đó khiến cậu thật sảng khoái.

"Thế là anh đã bất tử rồi đúng chứ?" - Anh mỉm cười nhìn con người đang nằm dưới mình

Cậu chỉ mỉm cười...

"Chưa đâu anh... Anh phải cưới em đã và..." - Nhìn anh bằng cặp mắt ranh ma

"Và gì nữa~" - Dụi dụi vào cái mũi của cậu

"Em phải chủ động hôn anh ở dưới nước thì anh mới bất tử được" - Véo đầu nhũ của anh

"Thế thì làm ngay tại đây là được chứ gì" - Chuẩn bị tư thế

"Không...~ ở biển cơ. Nhưng phải do em chủ động" - Ranh ma cười

"Em thật là...cũng cáo dữ ha" - Cắn vào bờ má bầu bĩnh

"Hehe~ anh sao thì em thế thôi." - Tiếp tục ấn anh vào nụ hôn nữa


Cả hai đều ôm nhau, ôm thật sát để tận hưởng sự ấm áp. Chìm dần vào giấc ngủ sau cuộc chiến tích rạng rỡ của cả hai.


End


Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Thuyền trưởng cũng có thể yêu =))

Author: Siu [It's me :))]

Pairting: HaeHyuk

Rating: NC :"> [Ta chỉ có nhiu đó]


Note: sau khi xem xong cái Cướp biển vùng Caribbean thì thế này đây :)) Thông cảm nhé :))


Dong Hae - Vị thuyền trưởng tài ba, kiêu ngạo và khét tiếng lạnh lùng. Giết người vô số và không thương tiếc. Đối với những kẻ hai mặt. Hắn ta đành phải trừ khử ngay tức khắc. Nếu muốn được lọt vào con mắt của hắn thì phải phục tùng và chăm chỉ dữ lắm mới được.

Hắn đang cùng với đám thuỷ thủ đang trên con tàu rộng lớn, sừng sững đi phiêu lưu mọi miền đất nước để tìm ra những điều đáng ngạc nhiên, kì lạ. Mà không ai có thể tìm thấy. Con thuyền của họ đang trôi lênh đênh giữa bốn bề biển.

"Lũ sâu bọ kia! Nhanh tay mà kéo đi! Đi theo hướng gió mauuuu!!!!" - DongHae ra lệnh

"Yes sir!" - Cả bọn thuỷ thủ đồng thanh


Cả đám bọn họ, lênh đênh cũng cả ngày rồi. Nên DongHae quyết định dừng lại ở một đảo hoang để nghỉ ngơi sẵn kiếm lương thực hay vòng vàng châu báu gì đó. Bước xuống con thuyền vĩ đại của mình, tay miết lên những thanh gỗ được khắc thật tinh xảo với những hoa văn uốn lượn. 

Nhếch mép đi xuống lanh quanh tìm kiếm xem nơi đây có gì thú vị không. Đi vào một đám bụi rậm kia, hắn lấy nhanh cây kiếm - vật bất ly thân của một đời cướp biển. Phá tan đi những cái cây khốn kiếp kia đang tránh đường của hắn. Đi ra khỏi những đám cây chết tiệt, hắn liền sững sờ nhìn xung quanh. Một khoảng rộng lớn, đưa cây đuốc với ngọn lửa đang cháy dữ dội xuống xem. Đi tiếp vừa di cái ngọn lửa ấy. Nơi đây toàn là xác chết, với những bộ xương đang nằm rũ rượi. Người thì bị cột vào những cái cây to, người thì trôi lênh đênh ở ngoài bờ biển.

Khẽ nâng một cái khuôn mặt của một tên vô danh nào đó lên. Khuôn mặt bơ phờ, hốc hác. Hình như nó bị bỏ đói mấy ngày liền và bị đánh đập nữa. Ha! Mi nghĩ cuộc đời của cướp biển chỉ có nhiêu đây sao? Quá xem thường nó rồi. Phải trải qua biết bao khó khăn, nếm trải đủ mùi vị, sự hành hạ, đau đớn và tủi nhục đấy nhóc con! Vứt cái xác đó sang một bên hắn tiếp tục tìm kiếm sự thú vị của riêng hắn. Liếc đôi mắt tàn độc sang nơi mà khiến hắn chú ý nhất.

A~ ra là một cậu nhóc. Vẫn chưa chết sao. Phước lớn đấy.. Haha! Đáng ra ngươi cũng phải giống như những người kia rồi chứ. Hắn đi đến bên cậu nhóc kia, nó nghe thấy tiếng bước chân liền hoảng sợ mà lùi lại, gục đầu xuống sợ hãi. Hai bàn tay bé nhỏ nắm chặt vào ống quần, thân thể thật dơ dáy. 


Hắn thấy con mồi hoảng sợ, liền tỏ vẻ đắc ý. Hắn rất thích những con mồi như thế. Được, hắn sẽ đem nó về. Coi như đoàn tàu của hắn lại có thêm một tên nô lệ. Ha! Nâng gương mặt đang run rẩy kia lên, hắn ngất ngây vài phút


[Thiên thần sao? Sao lại đẹp đến thế?] - Con mắt hắn mở to nhìn vào cậu nhóc nô lệ

[Mái tóc rối bời, loà xoà che hết cặp mắt kia.] - Vừa suy nghĩ vừa đưa tay vén mái tóc của nó lên

[Cặp mắt long lanh, đen láy với những giọt nước mắt sắp tuôn trào. Sâu trong đó, nỗi sợ hãi toát lên thật mạnh mẽ.  Cái mũi nho nhỏ, bé xinh kia. Cặp môi nữa, thật đầy đặn và đỏ mọng.]

Vừa nghĩ đến thiên thần trước mặt, vừa khen ngợi trong lòng. Đưa tay miết lên từng nơi của khuôn mặt và dừng lại ngay cặp môi ấy. Hắn muốn tự mình cảm nhận xem nó thật sự đỏ mọng và đầy đặn đến mức nào. Cuối xuống ép chặt làn môi mình vào đôi môi ấy. Nhấp nhẹ, đưa chiếc lưỡi ra và bắt đầu liếm láp. Vị ngọt trên đôi môi ấy khiến hắn như lịm đi. Không còn ý thức gì nữa, hắn như con thú hoang vồ lấy miếng thịt ngon của mình một lần nữa. Tốc độ liếm láp bắt đầu trở nên nhanh hơn. Mút mát thật mạnh vào môi dưới đỏ mọng yêu kiều kia. Hắn muốn vào trong cái khoang miệng ấy. Nên cứ ra sức mút, liếm đôi khi còn cắn vào nữa.

Người kia thì hết sức bàng hoàng và phát hoảng, tay không ngừng đấm đấm vào con người đang ra sức cướp những đợt hơi thở yếu ớt của mình. Giãy giụa liên tục. Còn hắn thì bực bôi, xốc hai tay của nó bẻ ngoặc ra đằng sau, ghìm lại đôi chân hư hỏng đang ra sức quậy phá. Hắn ngồi hẳn lên đôi chân của cậu nhóc. Cắn một phát đến bật máu, cậu nhóc kia khẽ rên lên một tiếng. Thừa cơ hội trườn cái lưỡi ấy vào trong lùng sục. 

Bên trong quả thực rất thơm. Thơm và ngọt. Tên này bộ uống nhiều sữa dâu lắm hay sao nhể? Mùi vị của dâu cứ đọng lại trong cái khoang miệng ấy không ngừng. Cố gắng liếm láp cho đến hết vị ngọt kia, hắn lại tiếp tục chiếm lấy cái lưỡi của nó. Cuốn quít nó không ngừng. Ham mê với vị ngọt đê mê mà không để ý đến cái người đang bị mình tra tấn đang sắp ngất đi. Vội dứt cặp môi nóng bỏng ấy ra. Chưa gì lại cướp lấy môi người ta một lần nữa. Làm cho cậu nhóc hốt hoảng vùng vằng cái tay. Hắn thổi từng đợt khí vào khuôn miệng ấy. 


Hắn nhìn lấy con người bé nhỏ đối diện  trước mặt mình đây. Hắn muốn nó sẽ thuộc về riêng mình, hắn muốn cưỡng hiếp nó. Nó ngây thơ và trong sáng đến kì lạ, nửa muốn cưỡng hiếp nó, nửa muốn không muốn vấy bẩn nó. Nhưng hắn dễ gì cho qua một con mồi, một sắc đẹp mà chỉ riêng hắn vừa mới tìm thấy.


Ẵm cái con người ấy lên, hôn chụt một cái vào cái má bầu bĩnh kia. Cơ thể nó dơ rồi, đem nó về thuyền để hắn ân cần chăm sóc đã. 


"Choàng lấy cổ ta đi" - Ra lệnh

Con người kia chỉ biết sợ hãi và ngoan ngoãn làm theo

Hắn mỉm cười. Đã bao lâu rồi hắn chưa có một nụ cười hạnh phúc như thế? Trong lòng bỗng ấm áp lạ thường. Siết chặt lấy con người đang ở trong lòng mình, tiếp tục rảo bước về con thuyền khổng lồ kia.


Khi hắn vừa mới lên thuyền, cả bọn ngỡ ngàng. Thuyền trưởng của chúng nó trở về với ai kia? Nhìn đẹp nhỉ? Chẳng lẽ người tình mới sao? 

"Ai thế ạ?" - Tên tuỳ tùng thân cận của hắn bước đến hỏi

"Người yêu của tao" - Bình thản trả lời, mặc cho con người kia đang nhìn mình với khuôn mặt ngạc nhiên

....

"Và tao cấm tụi bây đụng đến nó. Nó là CỦA TAO" - Nhấn mạnh - "Quay lại làm việc đi"


Nói xong, ôm lấy con người đi về khoang tàu của hắn. Mở vòi nước xả vào trong cái bồn to kia. Hắn đặt người mà hắn gọi là "người yêu" của mình lên bàn. Chống hai tay ở hai bên, hắn đang đứng ở giữa hai chân cậu. Ngắm nhìn từ trên xuống dưới. Nó chỉ độc nhất cái áo trắng dài đã bị vấy bẩn. 


"Em tên gì?" - Miết nhẹ cặp đùi thon kia

"Tên...Hyu...Hyuk Jae" - Không dám nhìn hắn

"Ngước lên xem nào?" - Khẽ kéo cái áo ra, để lộ khuôn ngực trắng trẻo với nhiều vết bầm và rướm máu.

Ngoan ngoãn làm theo


"Đẹp đấy!" - Hắn cởi luôn cái áo độc nhất của người ta


Hyuk Jae hốt hoảng che lại thân thể mình. Hắn thích thú cười.

"Haaha~ Trước sau gì em cũng sẽ thuộc về ta mau thôi" - Ẵm con người vào trong cái bồn nước

"Để...để em..tư...tự tắm" - Giựt lấy cái khăn từ tay DongHae

"Để ta! Ngồi yên đi"

Hắn bắt đầu cởi từng lớp áo ra một cách nhanh lẹ, leo vào bồn tắm khiến nước tràn ra ngoài một cách mạnh mẽ. Bắt đầu chà tấm lưng nhỏ kia. Hắn cuối xuống đặt dấu sở hữu lên đó. Khẽ tẩy rửa những vết bẩn, nhẹ nhàng với những vết thương... Sau vài chục phút cuối cùng hắn cũng đã xong cho Hyuk Jae. Nhanh nhẹn tắm thật nhanh cho mình và bước ra ngoài. Để con người kia lên chiếc giường king size của mình. Lau sạch những giọt nước còn đọng lại trên đó. Hắn không lấy quần áo cho Hyuk Jae mặc. Còn hắn chỉ quấn cái áo choàng tắm to sụ vào người.

"Không..có..qu..quần áo sao ạ..." - Sợ sệt

"Không! Lát làm tình với ta mặc làm gì?" - Khoái trá cười

"Đừ..đừng mà... kho..không đáng đâu.." - Hai tay chéo lại ngây thơ trả lời

"Sao không đáng được..." - Hắn đẩy Hyuk Jae xuống giường nằm đè lên người cậu

Hắn quăng cái áo choàng tắm ra. Và bắt đầu công cuộc hành xử =))

Ấn cậu vào một nụ hôn muôn thuở. Bắt đầu liếm láp và trườn cái lưỡi nóng ấm kia vào khuôn miệng của mình tình. Bắt lấy cái lưỡi rụt rè. Mút lên nó, trao cho cái lưỡi ấy dịch vị của chính mình. 

"Ưhm...ar....a...ưr..." - Hyuk Jae rên rĩ

Dứt nụ hôn ra. Điểm tiếp theo là cái cổ trắng muốt kia. Hắn tạo ra vô số dấu hôn trên cái cổ thanh  mảnh ấy kia. Dấu hôn nối tiếp dấu hôn. Cổ cậu thật ướt át và âm ẩm nóng khiến cậu thấy khó chịu. Hai tay vùng vằng đòi hỏi. Luồn tay vào tóc hắn kéo hắn lên, ấn vào nụ hôn mà hắn hằng ước ao cậu chủ động. Bàn tay bắt đầu lần mò xuống phía dưới, nơi vùng bụng phẳng lì kia mà vuốt ve. 

Dứt nụ hôn ra làm Hyuk Jae thấy khó chịu. Hai bàn tay cứ cấu xé hai bên gối. Hắn ở phía dưới đang châm chọc vào cái rốn của cậu, dùng lưỡi xoáy thật mạnh vào bên trong.

"Arghhh...harghhh...đừn...đừng đùa nữa..mà" 


Hắn rê chiếc lưỡi xuống cái vùng tiếp theo. Nơi đây, cậu nhỏ của cậu đang dựng đứng uy nghiêm. Nắm chặt và bóp mạnh làm người kia nhăn mặt vì cái đau đột ngột. Mỉm cười nhìn xuống cái tạo vật đẹp đẽ ấy. Những phần nâu nâu nối tiếp đi lên là ưng ửng hồng. Cái lỗ nhỏ luôn rỉ ra vài giọt trắng đục và dính dính. Những đường gân xanh nổi lên bề mặt thấy rõ. Ah~ thì ra là cậu muốn hắn yêu chiều ư.. được..!

"Muốn ta đến thế sao?" - Nụ cười gian xuất hiện lên khuôn mặt hắn

"Ưrhh...thoả..mãn em đi" - Hyuk Jae đẩy đầu hắn xuống phía bên dưới mình

Nhếch mép cười~ Người tình của hắn quả thực rất bạo đấy. Vậy thì càng tốt nhỉ. Cuộc làm tình sẽ thêm phần nóng bỏng hơn

Đưa cái vật nho nhỏ đang run rẩy từng hồi vào miệng mình. Hắn bắt đầu liếm láp từng ngóc ngách. Từng phần nâu nâu đến phần ưng ửng hồng đều được hắn chăm sóc thoả mãn. Liếm mút phần đỉnh đầu, cái lưỡi điêu luyện xoáy thật mạnh vào quy đầu. 

"AAAAAA....hmpppp! aaargh..." - Khoái cảm đang đến với cậu, ấn đầu hắn vào sâu hơn. Cậu muốn nhiều hơn thế nữa.

Liếm mút, dùng lưỡi chà xát mọi nơi khiến cậu nảy người lên vì khoái cảm. Dong Hae bắt đầu mút thật nhanh và mạnh. Chỉ vài giây sau, cái thứ sữa trắng đục đã tuôn trào trong miệng hắn. Dứt môi ra, mỉm cười với những gì cậu vừa mới cho hắn lại ấn cậu vào nụ hôn. Chưa kịp thưởng thức đôi môi kia, cậu bị hắn lật người lại.

Hắn hôn lên gáy cậu khiến cậu rụt đầu lại vì nhột. Khẽ ôm lấy cái hông kia và nâng lên. Hắn tách rãnh mông cậu ra và đưa lưỡi cảm nhận.


"Uhmm....aaar~...ư..hư.." 

Hắn chồm người lấy cái chai gel bôi trơn kia. Xịt vào tay một thật nhiều, hắn đưa tay ra đằng trước cậu và bắt đầu xoa bóp cho cậu nhóc. Cậu lại ưỡn lưng ra vì có người xoa bóp nhiệt tình cho cậu nhóc. Hắn khẽ đưa tay miết lên cái huyệt động nho nhỏ kia, trét một ít gel lên đó. Không khí lạnh khiến cậu rên đòi hỏi

"Ưhmm...nhan...nhanh lên đi...đâm..mạnh...vào" - Nắm chặt gra giường


Bắt đầu ấn thật mạnh cậu nhóc đang cương hết cỡ vào cái huyệt động nhỏ bé kia

"AAAAAA....ưghmm..." - Chưa kịp hét hết cậu, hắn lại vuốt ve cậu nhóc

Hắn vừa đẩy, mỗi cú đẩy của hắn làm người cậu cứ nẩy lên. Bên dưới vẫn làm việc không ngừng, vừa đẩy vừa vuốt ve. Đôi môi thì cứ đặt những dấu hôn lên cái lưng trần gợi cảm.

Hắn khẽ rút ra rồi lại ấn thật mạnh vào.

"Arghhh~ đau....đau mà..ư ưrgh.." - Nắm lấy bàn tay đang "nhiệt tình" kia

"Đã...quá Hyuk..Jae...em..thật..nóng bỏng.. ưhmmm~"


Rốt cục, khoái cảm cũng đến với cậu.

"Nhanh lên đi~ nhanh...nữa...ưr...ưn...arghhh~" 

Thêm vài cú đẩy, sự nhiệt tình xoa bóp của hắn và những cái nẩy người của Hyuk Jae. Cậu ra đầy trên tay hắn. 

"Arghhhh~...a~...đã..quá....ưn...~" - Thoả mãn

Chẳng mấy chốc hắn cũng phóng đầy vào cái huyệt của cậu. Như những cái tơ mạng nhện giăng đầy cái hang nhỏ ấy. Bên dưới cậu không ngừng rĩ ra những giọt máu tươi hoà cùng tinh dịch của cả hai nhễu xuống giường.

Hắn mệt mõi, đè cậu xuống giường và nằm thở cật lực. Hắn cố ngồi dậy chỉnh lại tư thế cho cậu. Kéo cái chăn to sụ lên đắp cho cả hai. Ôm cái thân người nhỏ nhắn vào lòng. Vuốt vuốt mái tóc kia. Con người kia đang thổn thức trong lòng. Đánh chụt một cái vào mái tóc hương ban mai kia. Hắn siết chặt lấy cậu.

"Từ nay em thuộc về ta. Chỉ riêng mình ta. Vợ yêu à~" 

"Anh yêu em không?" - Khẽ hỏi, tay chọc chọc cái nhũ kia.

"Có lẽ có"

"Ưhm...~ em cũng vậy"

Hắn vui vẻ với câu trả lời của cậu. Cuối xuống hôn vào đôi môi bóng lưỡng ấy. Hai người dần chìm vào giấc ngủ với một tình yêu đang chớm nở.



Một vị thuyền trưởng lạnh lùng, khét tiếng tàn độc mà có thể yêu sao?

Sao mà không được ngay trong fic của tôi chứ :))


End =))